Tản mạn Trà Cổ
Thứ năm, 11 Tháng 6 2009 13:20
Travel Guides - Ký sự đường xa
Bao chờ đợi rồi cũng đến, chuẩn bị hành trang cho 4 ngày vi vu với Trà Cổ - một địa danh ở địa đầu tổ quốc – Móng Cái là nơi tập trung rất nhiều các lái buôn, là nơi sầm uất cho tất cả các loại hình buôn bán nhưng nhiều và tập trung nhất vẫn là các mặt hàng điện tử có xuất xứ từ Trung Quốc.Đường đến với Trà Cổ như muốn tạo thêm thử thách cho khách lữ hành. Đoạn từ Hà Nội đến Hạ Long rất đẹp, rộng và thoáng với nhiều làn đường, không hổ danh là “điểm đến” của một trong những kỳ quan thế giới.
Nhưng khi Thành Phố đã ở sau lưng, con đường nối mạch với Móng Cái bắt đầu gây nhiều khó khăn bởi con đường rất nhỏ nhưng lại uốn lượn. Nếu ai thần kinh yếu rất dễ bị say xe, những người khoẻ hơn cũng cảm thấy choáng váng mỗi khi xem ôm cua, lượn theo hình gấp khúc. Có lẻ đây là con đường độc đạo cho việc vận chuyển hàng hoá nên xe tải và các xe hạng nặng chạy rất nhiều làm cho đường vốn đã xấu lại càng xấu hơn, mặt đượng bị cày lên với những ở gà, ổ voi rất khó đi. Phải là các lái xe cẩn thận, quen đường thì mới có thể tránh được những rủi ro mà người lạ có thể mắc phải.
Dù vậy, sự háo hức không tắt đi mà ngược lại càng làm tăng thêm quyết tâm phải đến bằng được Trà Cổ với nhiều điều lạ trước mắt.
Một ngày đường cũng đã hết, tôi đặt chân lên mảnh đất – nơi đặt nét bút đầu tiên khi vẽ hình chữ S thân yêu. Tôi như đang nghe tiếng rì rầm vỗ về của biển, nhắm mắt để lắng nghe và tận hưởng cảm xúc đang dần chiếm lấy cảm xúc của người con đất lạ.
Chọn một chỗ ngồi vắng, thả hồn theo từng đợt sóng rì rào, tôi mỉm cười với biển như thể Biển hiểu mình. Hàng phi lao dài thăm thẳm, thẳng tắp mát rượi càng làm tăng thêm vẻ quyến rủ của nàng thôn nữ quê ngây thơ, hoang dã.
Mặt trời bắt đầu đi ngủ, chúng tôi quay trở lại khách sạn với tâm trạng hứng khởi vô cùng. Cơn đói bắt đầu “ tung hoành”, ba chân bốn cẳng lao vội lên xe để nhanh được nạp năng lượng sau một ngày nô đùa với biển. Đến bữa ăn, liếc vội những bạn hay kén ăn nhưng sao hôm nay cũng ăn khoẻ thế, ăn một cách ngon lành, không còn cảnh lựa từng đũa thức ăn rồi mới cho vào bát, một lúc mới và. Biển thần kỳ vậy đấy, khiến người ta vui, khiến người ta cảm nhận hạnh phúc và cũng khiến người ta…đói hơn.
Thành Phố cũng hiền hoà và bình yên quá, dù là một TP tập trung nhiều lái buôn nhưng vẫn còn nhiều nét sơ khai của một TP trẻ. Ít xe cộ, đường xá thoáng mát và sạch sẽ, người dân cũng hiếu khách, nhẹ nhàng.
Lang thang đếm bước chân trên đường phố, bỗng thấy yêu nét dịu dàng này quá đỗi. Lặng thinh đi bên anh nhưng dường như cảm xúc nhiều quá. Lâu rồi hai đứa tôi mới lại có được vẻ bình thản thế này, không ồn ào bới tiếng xe cộ, không nóng bức bởi ô nhiễm đủ loại khí thải, không giật mình bởi những tiếng còi. Tôi thấy mình thanh thản lạ lùng, thoảng chốc lại mỉm cười nhìn anh, như hiểu và anh cũng đáp lại với ánh mắt dịu dàng, một vòng tay ấm áp. Tựa vào nhau đi giữa phố đêm như để tìm lại những phút giây lãng mạn mà lâu rồi vô tình cuộc sống gia đình đẩy xa vào tận đáy tim.
Những ngày sau chúng tôi lại ra biển với nguyên vẹn một cảm xúc ban đầu. Biển lại hiền hoà ôm chúng tôi vào lòng để to nhỏ những vũ điệu của tiếng sóng. Có những anh chàng không dứt được với cô biển nên cứ mải mê tung tẩy đến nổi khi lên nghỉ thấy lưng mình đỏ lựng, rát bỏng mới hay mình đã ra với biển quá lâu mà không thấy chán.
Đầu giờ chiều lại trở lại Móng Cái rồi lao thẳng ra biển. Chà, với biển thì chẳng bao giờ thấy chán, ước gì tình yêu cũng vậy nhỉ, vĩnh cửu và mãi mãi không mất đi cho dù cuộc sống có làm cho đen đúa, xô đẩy nhau.
Để đáp lại thịnh tình của biển, tôi lao ra bãi cát rồi hô hào cho mọi người chơi trò chơi trước biển. Hào hứng chơi, hào hứng ngay cả khi bị phạt vì thua cuộc, họ vẫn chơi, vẫn rất nhiệt tình, có những trận cười nghiêng ngã làm quên đi trong lòng những giận hờn vu vơ giữa đồng nghiệp với nhau, họ xích lại gần nhau hơn. Họ đoàn kết lại để cùng nhau tìm men chiến thắng.
Có lẻ chỉ có biển thôi mới có sức mạnh cho tập thể đến vậy, chỉ có biển làm cho mọi phiền muộn tan biến đi.
Đến lúc nói lời tạm biệt Trà Cổ rồi. Tạm biệt nhé những cơn sóng dịu dàng, tạm biết nhé chúng tôi quay về với cuộc sống bộn bề của mình. Nơi đây đã cho chúng tôi những phút giây hạnh phúc, quẳng đi những lo âu cuộc sống, Chặng đường về vẫn không đổi nhưng sao thấy khoẻ khắn và hứng khởi đến vậy. Có lẻ năng lượng đã được nạp đầy.
Tạm biệt nhé Trà Cổ, hẹn có ngày chúng tôi sẽ trở lại, hãy cứ hồn nhiên và đẹp hoang dại. Mong rằng “em“ đừng vẩn đục bụi trần như những nơi khác, em vẫn mãi là em nhé.
Tường Vy
Diendandulich.com
tháng 6/2009
Diendandulich.com
tháng 6/2009
| < Trước | Tiếp theo > |
|---|


